Quay Lại Danh Sách

Ghi Chép Nguệch Ngoạc I

Content

Ghi Chép Nguệch Ngoạc I

... Cùng thương đội đến Đảo Hiisi một chuyến. Những người đó tự xưng là Dòng Dõi Sương Nguyệt. Như Danil nói, họ là tín đồ của Thiếu Nữ Mặt Trăng, cách họ nhìn nhận sự việc cũng... khá đặc biệt. Ví dụ, phần lớn bọn họ đều khá bài xích thiết bị Kuuvahki, cảm thấy như thế là lạm dụng chúc phúc của thần linh, vì vậy trong thời gian thương đội dừng chân ở Đảo Hiisi, tôi cũng không cần phải sửa chữa thứ gì cho họ, chỉ cần bảo dưỡng máy móc của chúng tôi là đủ rồi. Bất ngờ là có một cô bé khoảng mười tuổi đã lén tìm đến khi tôi nghỉ ngơi, xin được nghe giảng giải về nguyên lý máy móc. Có lẽ sợ bị người khác phát hiện, đến tận khi chúng tôi rời đi, cô bé vẫn không chịu tiết lộ tên. Cô bé ấy hơi xốc nổi, nhưng tràn đầy nhiệt huyết và năng khiếu, tiếp thu những kiến thức cơ bản tôi dạy với tốc độ đáng kinh ngạc. Tiếc là Dòng Dõi Sương Nguyệt chắc chẳng cho phép cô bé ấy công khai đụng vào máy móc. Tôi để lại cho cô bé vài cuốn sổ tay kỹ thuật từng trao đổi với các thương nhân (ban đầu Danil nghĩ những cuốn sổ cơ khí này có thể giúp tôi hồi phục trí nhớ). Mong rằng cô bé có thể bình tâm và học hỏi được điều gì đó hữu ích từ chúng. ... ... Lần này ở Thị Trấn Nasha hơi lâu hơn một chút, kể ra thì đây là lần đầu tiên tách khỏi thương đội lâu như vậy. Danil và Demyan trông có vẻ khá thân thiết, nhìn họ chỉ nói vài câu ngắn gọn, Demyan đã đồng ý, sắp xếp chỗ ở cho tôi ngay bên cạnh nơi ở của cậu ấy. Trước khi nhóm Danil trở về từ Snezhnograd, tôi vẫn phải ở đây làm phiền. Nhưng Demyan không hề để bụng, còn dùng nguồn gốc của cái tên "Lão Cờ Lê" để bắt đầu, nói với tôi rất nhiều chủ đề liên quan đến máy móc. Giờ nghĩ lại thấy thật là ngại, rõ ràng là cậu ấy đã chọn chủ đề để tôi có thể nói. Chẳng trách cậu ấy tuy còn trẻ nhưng lại có thể một mình kinh doanh Soái Hạm ở Thị Trấn Nasha. Trước khi xuất phát, Danil cũng hỏi tôi có muốn đi cùng họ đến Snezhnograd hay Novokitezhgrad không. Công nghệ của tôi đến từ đó, thân phận và quá khứ bị tôi quên mất có lẽ cũng sẽ được tìm lại ở đó. Nhưng sự bất an mơ hồ kéo chân tôi lại, tôi không biết mình đang sợ hãi điều gì. Có lẽ là có liên quan đến ký ức mà tôi đã mất, hoặc sự cố mà tôi đã gặp phải... Danil thấy tôi do dự nên đã dứt khoát thay tôi quyết định. Còn chuẩn bị hết mọi thứ, giống như từ trước đến nay cậu ấy vẫn làm cho tôi. Những bất hạnh trong quá khứ với tôi chẳng có lý do gì cả, vì tôi chẳng nhớ gì nữa. Nhưng được gặp Danil và mọi người trong thương đội quả thực là một may mắn. Nếu không có họ, có lẽ tôi đã mất mạng ở vùng nước nông đó rồi. Họ đã cưu mang một kẻ không có gì như tôi, mà thứ tôi có thể báo đáp lại quá ít ỏi... ... ... Ở Thị Trấn Nasha có rất nhiều trẻ em, tôi không dám suy đoán về hoàn cảnh của chúng. Cũng như chính bản thân mình, có lẽ chúng cũng chẳng cần sự thương hại hay lòng trắc ẩn nào, chỉ cần viết ra hai từ này thôi cũng đủ thấy bóng dáng kiêu ngạo của ai đó rồi. Nhưng tôi rất vui vì ít nhất chúng cũng hào hứng với những câu chuyện tôi kể, hoặc có lẽ là do những viên kẹo tôi mang theo. Tôi học được điều này từ Danil, trong túi tôi lúc nào cũng có sẵn vài viên kẹo để "phòng khi cần thiết". Nhưng có một đứa trẻ, hình như không hứng thú với những câu chuyện về Snegurochka, mà có vẻ hứng thú với công cụ tôi luôn mang theo bên mình hơn. Tôi hỏi cô bé có muốn cầm thử không, đôi mắt tròn xoe của cô bé lập tức sáng lên. Chủ tiệm Speranza là Katya thường chăm sóc cho những đứa trẻ này, cô ấy rất chu đáo dành cho chúng tôi góc riêng, để tôi kể cho cô bé Aino về nghề nghiệp của tôi, và cách để giao tiếp với máy móc. Xem ra giống như tôi được Danil nhận nuôi, những đứa trẻ này cũng đã tìm được may mắn của mình. Ôi, trong thế giới đầy bất hạnh này, dù sao cũng còn có nhiều người lương thiện như vậy... Tôi nhanh chóng nhận ra, Aino không chỉ có hứng thú với máy móc, cô bé còn có tài năng đáng kinh ngạc. Tôi dạy cô bé cách phân biệt chất liệu của bánh răng, cách điều chỉnh thiết bị đo áp lực, điều chỉnh van an toàn. Cô bé học nhanh hơn ai hết, hơn nữa còn có thể áp dụng những gì đã học để giải quyết vấn đề khác. Nhìn thấy Aino cầm những món công cụ chẳng vừa tay để gõ đập, ghép những linh kiện vụn vặt thành những thiết bị tinh xảo, tôi thực sự vui mừng. Cô bé giống như viên ngọc thô chưa được mài giũa, nhưng đã tỏa ra ánh sáng đặc biệt của riêng mình. Cuối cùng thì Danil và những người khác cũng từ Snezhnograd về Thị Trấn Nasha, tôi cũng nên thu dọn hành lý rồi đi cùng thương đội, tiếc là không thể ở lại đây lâu hơn... ...

HoyoDBHoyoDB Wiki

Game content and materials are trademarks and copyrights of HoYoverse.