Ghi Chép Binh Nhì III
Content
Ghi Chép Binh Nhì III
Gửi... Tôi không biết viết cho ai nữa. Có lẽ là viết cho chính bản thân mình. Để chứng minh rằng, sự tỉnh táo mong manh đến nực cười của tôi vẫn thuộc về tôi trong một khoảnh khắc ngắn ngủi trước khi tôi hoàn toàn bị nhấn chìm bởi vùng đất này và hành động ghê tởm mà chúng tôi đang làm. Tôi là Pyotr Dmitriyevich Orlov, phục vụ cho Nữ Hoàng Snezhnaya và cả Snezhnaya tại liên đội sáu Nod-Krai. Tôi là con thứ hai của Dmitriy Sergeyevich Orlov và Yevfrosinya Ivanovna Orlova, tôi không hề thấy tự ti về xuất thân của mình. Đội của tôi đã bị tiêu diệt hoàn toàn ở đây, chỉ có binh nhì E. Smirnova thoát khỏi hẻm núi sau cái chết của trung sĩ A. Volkov để gửi tín hiệu cầu cứu từ cõi chết đến Cục Thiết Kế. Nếu như đọc được tờ giấy này, xin hãy báo cho cấp trên của chúng tôi, rằng binh nhì Smirnova không phải là kẻ đào ngũ, và không liên quan gì đến thảm họa xảy ra ở đây cả. A. Z. Karnatsky và V. A. Preobrazhensky... chính những thí nghiệm đáng nguyền rủa của họ đã gây ra thảm họa ở đây. Họ đều đã chết cả rồi. Mong Nữ Hoàng nguyền rủa cái chết của họ, mong họ sẽ không bao giờ được yên nghỉ trên những cánh đồng tuyết trắng. Tôi không biết họ đã làm những gì, và cũng không muốn biết. Màu sắc đó đã nuốt chửng tất cả. Chẳng còn lại gì. Chẳng còn gì cả. Chúng vốn ở trong tảng đá đáng chết kia. Tảng đá đáng chết kia. Tảng đá từ mặt trăng rơi xuống. Karnatsky và Preobrazhensky đã lần lượt đánh thức chúng... (Những lời lẽ thô tục, khó hiểu lặp đi lặp lại trên giấy mười mấy lần). Tôi không biết chúng muốn gì nữa. Chúng tới rồi. Paraskeviya yêu quý, Parashka của anh, hãy tha thứ cho anh trai của em nhé. Nữ Hoàng bệ hạ, xin hãy tha thứ cho tôi về mọi chuyện... Chúng đang đến. Cứu tôi với. Chúng đang đến rồi. Tôi không muốn chết, tôi không muốn chết, không muốn chết, không muốn chết.
