Ghi Chép Của Aila
Content
Ghi Chép Của Aila
...Giống như Lovia, cũng giống như chị gái, tôi cũng đã nói dối. Khi ngài Solovei hỏi trong lòng tôi có hận hay không, tôi đã trả lời là không. ...Nhưng tôi phải dùng lời nói để bày tỏ sự thù hận trong lòng thế nào đây? Người lương thiện, chân thành như anh ấy, sao có thể hiểu được ác ý đáng sợ như vậy chứ? ...Không, không nên suy nghĩ như vậy, không cần phải nói với ai cả. Solovei không cần biết những chuyện không quan trọng, những người chưa từng trải qua mọi chuyện sẽ không có nghĩa vụ phải lắng nghe nỗi đau của người khác. Cho dù anh ấy thực sự muốn nghe, thực sự rơi nước mắt vì thiện ý... vậy cũng để làm gì chứ? Cũng chỉ khiến một trái tim lương thiện khác chịu tổn thương vô nghĩa mà thôi. Quá khứ, hiện tại, tương lai, trong vô số sợi chỉ ma xui quỷ khiến mà Lovia để tôi nhìn thấy, chỉ toàn là những người phải rơi nước mắt vì bất hạnh của người khác, những người lương thiện mà lẽ ra phải được nở nụ cười. Nếu quy tắc của thế giới dưới ánh trăng là làm ơn mắc oán, thì ít nhất tôi cũng không nên mang đến cho anh ấy những nỗi phiền muộn vô nghĩa. ...Tôi vốn dĩ rất ghét nói dối, mà giờ đây lại chủ động thêu dệt những lời dối trá... Có lẽ (...) trong mười mấy năm qua chính là sự trừng phạt cho thời khắc này... ...Nhưng cũng không sao... Từ quý cô muối đến hậu duệ fae của thành Gurabad, những người vô tội phải chịu hình phạt cao nhất nhiều không đếm xuể, chứ nói gì đến một người lún sâu vào tội lỗi (...) như tôi. Nếu sợi chỉ bạc đã cuốn chặt lấy cổ tôi, vậy thì thà để tôi phạm thêm nhiều tội lỗi khó tha thứ hơn nữa, để tránh những đứa trẻ còn chưa bị ô uế đó... ...Ngoài những cột trụ mà hậu duệ rồng xây dựng tại đây, cũng chính là thánh địa mà tổ tiên chúng ta coi là nơi trú ẩn, ngoài nó ra, tất cả tường vách, tháp cao, pháo đài và thánh điện đều phải được tháo dỡ... Cái gì đến từ Sương Nguyệt, xét về lý thì nên thuộc về Sương Nguyệt. Sự cô lập và ẩn dật lâu dài sẽ chỉ nuôi dưỡng dã tâm và vọng tưởng nhất thời. Hãy để sự tôn kính thiên nhiên, lương thiện với người ngoại bang, để những đạo đức mà không ai tin tưởng đó tách biệt sợi chỉ của chúng ta với họ, chứ không phải sự kiêu ngạo của những người đã chết. Như vậy, sẽ không còn một Lovia nào khác, cũng sẽ không có một "tôi" nào khác... ...Sau hàng chục năm, Nguyệt Thần mới sẽ ra đời... Hừm, thật nực cười, mọi thứ mà Lovia khổ sở theo đuổi, cuối cùng cũng chỉ là phí công vô ích. Cho dù (...) có sinh ra hậu duệ thánh đúng như đã định, chứ không phải kẻ cướp đi chị gái tôi... người mà vốn dĩ sẽ trở thành vua của chúng ta, thì họ cũng chỉ gây ra thêm sự hỗn loạn cho Snezhnaya mà thôi. Sự ra đời của vầng trăng mới chẳng liên quan gì tới mọi chuyện mà bà ấy làm, bà ấy thậm chí còn không dự đoán được sự ra đời của thiếu nữ đó, cũng chẳng hay biết ngai vàng thánh khiết đó chưa từng bị phá vỡ... ...Tôi không biết liệu mình có thể sống để chứng kiến khoảnh khắc đó hay không, cũng chẳng nhìn rõ sợi chỉ của mình. Nhưng tôi hy vọng là không. Những kẻ ô uế chìm trong tội lỗi sẽ không được thấy ánh trăng không tì vết... ...Bất luận thế nào, cũng nên để mọi người tin tưởng rằng vầng trăng mới sẽ chỉ hân hoan với sự lương thiện, tình bạn và hành động giúp đỡ lẫn nhau. Ngoài những điều đó ra, bất kỳ hình thức cầu nguyện hay tế lễ nào cũng sẽ không làm hài lòng thần linh của chúng ta. Mọi người nên tin vào điều đó, mọi người phải tin, nếu không, dù lý tưởng có cao quý đến đâu, sau cùng rồi sẽ chỉ phai đi màu sắc vốn có trong sự ô uế dưới ánh trăng mà thôi... ...Sợi chỉ của các vị thần quá chói mắt, tôi không nhìn thấy hướng đi của nàng. Nhưng ít nhất, con dân Dòng Dõi Sương Nguyệt được cứu rỗi dưới cái tên của nàng sẽ phải chắc chắn rằng quyền lựa chọn chỉ nằm trong tay nàng... Không nên đòi hỏi bất kỳ sự đền đáp nào từ nàng, và nàng cũng không nên trở thành vị thần hoàn hảo như mong muốn của bất kỳ ai... ...Con gái của Sương Nguyệt, thiếu nữ của vầng trăng mới... Mong cô ấy có thể chứng kiến những giấc mơ hạnh phúc... Nguyện cho Sương Nguyệt sẽ không bao giờ tha thứ tội lỗi của tôi, vì tôi đã từng vô số lần nguyền rủa cái tên của nàng.
