Lời Thì Thầm Của Con Dê Gánh Tội Vàng
Content
(6)
16 Tuyết lở từng đến. Anh ta là một chiếc thuyền ba lá cần mẫn, lướt sóng trên những thác nước đóng băng, truy đuổi {RUBY_B#cừu non}con mồi{RUBY_E#} khắc sâu trong tâm hồn. Anh ta ngược sáng mà đi, bởi anh ta nhớ rằng mình chưa đặt ngọn lửa soi sáng thế gian lên bầu trời; anh ta dùng máu để tụng niệm ước nguyện của mình, vì không khí trên bầu trời loãng đến nghẹt thở, chỉ có ngôn ngữ của máu mới có thể để lại dấu vết trong tư tưởng. "Tôi là người chăn cừu." Lông cừu vàng trong giấc mơ chìm sâu dưới đáy biển máu. 16B Rất nhiều người chết quá muộn, mà một số người lại chết quá sớm. Cừu non nói, cái chết là một việc lớn, đáng được coi trọng như một lễ tế long trọng nhất; lễ tế sẽ không chỉ có một lần, nhưng cái chết thì không thể làm lại. "Nhưng bạn đã vô số lần bước lên đàn tế. Vì tôi là người {RUBY_B#hành hung}trợ tế{RUBY_E#}, nên tôi rất rõ." "Đó không phải tôi. Thật đấy." "Đừng tỏ ra thoải mái như vậy." "Cũng đúng. Xin lỗi nhé." Để truyền lại {RUBY_B#ánh sáng}ngọn lửa{RUBY_E#}, {RUBY_B#người có tội}chúng tôi{RUBY_E#} lần nào cũng sẽ tự sát.
