Báo Cáo Hạnh Phúc của Bequea
Content
Báo Cáo Hạnh Phúc của Bequea
Báo Cáo Hạnh Phúc Ngày 1: Hôm nay là ngày đầu tiên ký giấy đồng ý phẫu thuật, chị bị mất ngủ. Không phải vì nỗi đau lại tìm đến chị, mà là khi nằm trên giường bệnh, chị đột nhiên bị những ký ức cũ lấp đầy. Khung cửa sổ màu vàng tươi, sàn nhà ấm áp dưới ánh nắng chiều. Bánh đậu đỏ mềm xốp mẹ nướng, đôi mắt của cha lén nhìn chị giận dỗi sau tờ báo. Không hiểu vì sao, Hỏa Tiễn cũng đang khẽ vẫy cái đuôi của nó ở trong góc... Không có buồn bã, không có đau khổ, không có mặt bàn dính máu, không có Hỏa Tiễn lấm lem, khốn khổ. Chị nghĩ đây là một điềm lành, chị tin rằng Aha dịu dàng chắc chắn sẽ... ban tặng lại cho chị hạnh phúc thuần khiết như thế. Báo Cáo Hạnh Phúc Ngày 3: Hôm nay bác sĩ đã đến để giải thích chi tiết hơn về ca phẫu thuật. Anh ấy nói sẽ đưa một cây kim dài và mảnh vào não của chị, loại bỏ mọi cảm nhận về nỗi đau của chị. Anh ấy nói: "Cô sẽ không còn đau đớn nữa". Đây là điều chị hằng mong đợi, nhưng đột nhiên chị lại cảm thấy có chút sợ hãi. Dù nỗi đau luôn giày vò chị, nhưng chị chưa từng gặp ai không thể cảm nhận được nỗi đau. Ngay cả bác sĩ cũng nói, chị là một trong số ít những tiền lệ. Vậy nên, sau khi tách rời nỗi đau của chị, liệu chị có còn là chính chị không? Liệu mọi người có còn yêu thương chị bằng sự thương hại như trước không? Chị không biết nữa, Hỏa Tiễn ạ. Chị đã trốn trong thư viện đọc sách cả ngày, có một đoạn chị rất thích, để sau này đọc cho em nghe: "Hạnh phúc của bạn sẽ tìm đến trước mặt bạn Nằm bên chân bạn như một chú chó con Dù bạn là ai đi chăng nữa Nó đều sẽ thấu hiểu và yêu thương bạn" Hỏa Tiễn, hãy chúc chị ngày mai phẫu thuật thuận lợi nhé. Báo Cáo Hạnh Phúc Ngày 7: Ngoài việc thỉnh thoảng cảm thấy choáng váng, hiện tại tôi không có bất kỳ khó chịu nào. Bác sĩ hỏi tôi có muốn đọc sách không, nhưng tôi cảm thấy mệt mỏi và hơi phiền phức nên đã từ chối. Anh ấy nói nếu buồn chán có thể tìm người đến thăm, nhưng tôi nghĩ mãi cũng chẳng nghĩ ra ai cả. Báo Cáo Hạnh Phúc Ngày 24: Bắt đầu cảm thấy hạnh phúc rồi. Sau lần thứ năm làm đổ đồ ăn, bị y tá mắng mỏ nhưng tôi hoàn toàn không thấy buồn chút nào. Những thứ được đoàn làm chương trình mang đến bị mất hoặc hỏng, tôi cũng chẳng thấy buồn bã gì. Đau khổ, tự trách, buồn bã, giày vò nội tâm, tất cả cảm xúc tiêu cực đều đã biến mất! Thần Niềm Vui chứng giám, hóa ra đây mới chính là hạnh phúc thật sự! Báo Cáo Hạnh Phúc Ngày 52: Xuất viện sau phẫu thuật, được sắp xếp một công việc mới, nhưng công việc có quan trọng đến thế không? Hầu hết mọi thứ trên đời này đều khiến tôi cảm thấy nhạt nhẽo. Nhà sản xuất hỏi tôi muốn lấy lại gì từ tổ làm chương trình, nhưng tôi chẳng hứng thú với thứ gì cả, ngay cả bó hoa chúc mừng xuất viện cũng không muốn nhận. Tất nhiên là tôi có thể cười vui, tôi vẫn luôn cười vui mà. Trên nụ cười vẫn là những nụ cười bất tận, trên hạnh phúc, mãi mãi là những hạnh phúc vô tận, chính vì thế, Chúng đều trở nên nhạt nhẽo. Báo Cáo Hạnh Phúc Ngày 73: Cuối cùng tôi cũng có thể nghe được lời thì thầm của "Aha" mà bác sĩ đã nhắc đến. Aha nói rằng, tôi phải đi tìm một thứ gì đó. Không phải vì hạnh phúc thuần túy, mà là hạnh phúc đích thực. Tôi phải đi tìm một thứ gì đó... vì bản năng. Nhưng tôi phải đi tìm thứ gì đây? Báo Cáo Hạnh Phúc Ngày ???: Xem lại những ghi chép trước đây, tôi vẫn không biết mình cần phải đi tìm thứ gì. Cha mẹ, tổ chương trình, Hỏa Tiễn, fan, bác sĩ, bản thân tôi... là gì đây? Là gì đây? Có thứ gì là quan trọng không? Tôi không biết nữa, chẳng phải tôi đang ở dưới ánh mặt trời sao? Ánh dương chiếu rọi tất cả, vậy mà trong tất cả những thứ đó, lại không có thứ mà tôi cần... Báo Cáo Hạnh Phúc Ngày ????: Tôi vẫn phải tìm, tôi vẫn đang tìm... Thần Niềm Vui chứng giám, xin hãy cho tôi thêm chút thời gian. Báo Cáo Hạnh Phúc Ngày ??????: Không còn thời gian nữa. Tạm biệt, thế giới tươi đẹp của ánh dương. Nếu có cơ hội, xin hãy đặt vài bông hoa lên mộ của kẻ hạnh phúc này.
